Chúa Nhật XXVI thường niên - Năm A
NÓI VÀ LÀM
       Lm Micae Võ Thành Nhân

       Người ta thường nói rằng “ Khéo miệng mồm đỡ tay chân “, nghĩa là người ăn nói nhiều, ba hoa, khéo nói, nói hay, thường ít hay làm việc. Có những người lời nói và việc làm không đi đôi với nhau, cho nên Chúa mới nói: “ Các kinh sư và các người Pharisiêu ngồi trên tòa Môsê mà giảng dạy. Vậy tất cả những gì họ nói, các con hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm “ ( Mt 23, 2 – 3 ). Người đời vẫn thường quý người nói ít, làm nhiều hơn là nói nhiều mà làm ít hoặc không làm.

       Người con thứ nhất trong bài Tin Mừng hôm nay đã trả lời một cách rất cộc cằn, thô lỗ: “ Con không đi “ ( Mt 21, 29 ), có vẻ như là từ chối thẳng thừng khi người cha đến nói: “ Này con, con hãy đi làm vườn nho cho cha “ ( Mt 21, 28 ). Chắc người cha bị xốc và buồn lắm vì sao đứa con nó không vâng lời mình. Công sinh thành dưỡng dục của người cha như đi vào khoảng không hư vô, dường như đứa con bất hiếu với cha nó rồi. Nhưng sau đó nó bắt đầu suy nghĩ lại lời nói và thái độ của mình để rồi chuộc lại lỗi lầm của mình bằng cách đi là vườn nho cho cha. Như vậy người cha lúc đầu thì buồn nhưng sau thì con tim đã vui trở lại.

       Còn người con thứ hai lúc đầu thì trả lời với người cha rất ngọt ngào trước lời đề nghị của người cha là đi làm vườn nho cho cha: “ Thưa cha, vâng con đi “ ( Mt 21, 30 ). Qua câu trả lời đó, người cha sẽ rất hạnh phúc và tự hào vì có một người con có hiếu thảo, ngoan ngoãn, biết vâng lời, và rồi công sinh thành dưỡng dục của người cha không có vô ích. Nhưng rồi sau đó nó lại không đi ( Mt 21, 30 ). Người cha lúc đầu kỳ vọng người con như thế nào thì rồi sao đó rất thất vọng, con tim héo hắt, buồn đau vì sự giả hình, lối sống hai mặt, không thật lòng của người con. Nếu người con này không biết sữa chữa, đều chỉnh lại cuộc sống thì quả là một điều rất xấu, rất tồi tệ cho cuộc sống, cho xã hội.

       Người con thứ nhất và người con thứ hai đều có những khuyết điểm, nhưng người con thứ nhất vẫn dễ chấp nhận hơn trong cuộc sống: “ Ai trong hai người con đã làm theo ý cha mình ? Họ đáp: người con thứ nhất “ ( Mt 21, 31 ), còn người con thứ hai thì chúng ta không chấp nhận chút nào.

        Chúa đã cho những người biệt phái và luật sỹ biết người con thứ nhất đó là nhưng người thu thuế và gái điếm, họ sẽ được vào Nước Chúa vì họ đã tin và làm theo ý Chúa: " Nếu kẻ gian ác bỏ đường gian ác nó đi, và thực thi công bình chính trực, nó sẽ được sống. Nếu nó suy nghĩ và từ bỏ mọi tội ác nó đã phạm, nó sẽ sống chứ không phải chết " ( Ez 18, 27 - 28).. Còn người con thứ hai là chính những người biệt phái và luật sỹ, họ không được vào Nước Chúa vì họ không hối hận, không tin Chúa, không cộng tác với Chúa để sửa đổi cuộc sống tốt hơn: “ Khi người công chính bỏ lẽ công chính mà phạm tội ác, nó sẽ phải chết " (Ez 18, 26). 

       Qua hai người con này, chúng ta thấy bàng bạc trong toàn bộ bài Tin Mừng đây là hình ảnh của một người con hoàn hảo của người cha là Thiên Chúa, mà qua đó chúng ta khám phá ra, đó là chính Chúa đang nói với những người biệt phái và luật sỹ về dụ ngôn này đây. Chúa là người con hoàn hảo của Chúa Cha, đẹp lòng Chúa Cha mọi đàng, Chúa vâng lời Chúa Cha một cách tuyệt đối để đến trần gian sống với con người chúng ta: “ Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu....." ( Pl 2, 6 – 11 ), và rồi Chúa chịu chết trên thấp giá, sống lại vinh quang để cho chúng ta được sống và sống dồi dào cả đời sau và đời này nữa: “ Này con đây, con đến để thực thi ý Chúa “ ( Dt 10, 9 ).

       Chúng ta bắt chước cái tốt của người con thứ nhất về hành động, về việc làm, về việc thực thi ý Chúa, và chúng ta cũng bắt chước cái tốt của người con thứ hai về việc đáp lại, xin vâng theo ý Chúa, còn cái xấu của hai người con thì chúng ta bỏ đi. Nhưng quan trọng hơn cả là chúng ta noi theo Chúa, Chúa là mẫu gương cho chúng ta sống đạo; đó là chúng ta luôn vâng nghe và thực hiện lời Chúa: “ Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: Lạy Chúa ! Lạy Chúa ! Là được vào Nước Trời cả đâu ! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời mới được vào mà thôi “ ( Mt 7, 21 – 22 ).

         Lạy Chúa, ngày hôm nay Chúa vẫn hỏi chúng con " Có phải đường lối của Ta không chính trực ư, hay trái lại đường lối của ngươi không chính trực ? " (Ez 18,15). Chúng con xin được thưa lên với Chúa: " Đường lối Chúa là chính trực, là tình yêu, là chân lý, là lẽ sống của chúng con ", thế mà chúng con làm theo ý riêng mình mà không làm theo ý Chúa. Điều này cho thấy chúng con quá yếu đuối. Xin Chúa cho chúng con biết yêu luật Chúa truyền và mong điều Chúa hứa, để dù sống giữa cảnh thế sự thăng trầm, chúng con vẫn một lòng gắn bó và luôn làm theo ý Chúa. 

       Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, tình thương Chúa thật là cao cả, vượt xa mọi công trạng và ước muốn của con người, xin rộng tình tha thứ những lỗi lầm cắn rứt lương tâm chúng con, và thương ban những ơn trọng đại lòng chúng con chẳng dám mơ tưởng bao giờ. Amen.